Công ty thám tử tư KBC đã có nhiều năm kinh nghiệm chuyên tư vấn và cung cấp dịch vụ thám tử khắp các tỉnh thành trên toàn quốc. Khách hàng của Thám tử KBC Uy Tín là các Cá nhân, Doanh nghiệp trong nước và Công ty nước ngoài hoạt động tại Việt Nam. Thám Tử KBC tự hào với việc đưa ra các Giải pháp phù hợp, Nhanh chóng, Bảo mật, Chính xác, Chuyên nghiệp.Một số khách hàng đã từng sử dụng dịch vụ của đơn vi khác nhưng cuối cũng lại quay trở lại Công ty thám tử KBC. Hơn 90% các đơn vị khác không đáp ứng được yêu cầu của bạn. Hãy chọn đúng ngay từ đầu để tiết kiệm thời gian và tiền bạc. Dịch vụ thám tử Hà Nội Cam kết hoàn tiền 100% nếu bạn không hài lòng.

Nhọc nhằn kiếm tiền để rổi mất chồng vào tay osin

Cùng là dân tỉnh lẻ, anh chị lên Hà Nội học tập rồi ở lại lập nghiệp. Tình yêu thuở sinh viên trong sáng nhưng thiết tha đã giúp họ vượt qua nhiều khó khăn khi bước đầu về chung sống và xây dựng cuộc sống nơi đất khách quê người.

Anh là người hiền lành, ít nói, trầm tính nhưng trách nhiệm và yêu thương gia đình. Ngược lại, chị là người hoạt bát, năng động, vui vẻ và luôn là tâm điểm của đám đông. Họ cứ song hành cùng nhau như một điểm cộng không thể thiếu, như một sự bù trừ phải có dành cho nhau.
Kinh tế gia đình dần khá lên. Các con lần lượt chào đời một mình anh chăm lo khi chị quá bận rộn. Chị được thăng chức, còn anh vẫn vậy. Khoảng cách ấy khiến họ ngày một xa nhau hơn. Chị vẫn rạng rỡ, tỏa sáng, các mối quan hệ cũng ngày một mở rộng hơn theo đà thăng tiến của bản thân.

Đã nhiều lần anh nói chị nên bớt bớt việc để quan tâm gia đình nhưng chị đều gạt đi bởi guồng quay phải thế và nếu chị dừng lại có nghĩa là để cơ hội vụt qua. Mỗi lần vậy anh lại chỉ biết lo việc nhà, chăm con, thay chị đối đãi gia đình hai bên.
Thấy anh nhắc nhiều về gia đình, chị quyết thuê osin làm bớt việc nhà. Anh giải thích không phải anh cần chị phải làm việc nhà mà cần sự quan tâm thật sự từ chị đến gia đình. Chị không nghe mà cho rằng anh cáu do anh phải làm việc nhà nhiều. Với chị osin là một giải pháp.
Từ ngày có osin giúp việc, anh cũng đỡ được công việc hơn nhưng sự cô đơn trong gia đình chưa bao giờ hết. Osin xuất hiện, một khoản không nhỏ chi phí phải bỏ ra. Mỗi lần chi tiền chị lại có phần xót ruột.
"Anh xem thế nào tăng thêm thu nhập đi. Việc nhà đã có osin. Các con cũng đã lớn rồi. Không phải chăm con nữa mà đang rất cần tiền để cho các con đi học nọ học kia. Một mình em gánh, cũng có lúc mệt!'. Anh nghe chị nói không giải thích gì thêm. Nhưng nỗi buồn càng dày thêm.
Rồi một ngày chị trở về ngỡ ngàng trong sự thay đổi của anh. Anh đệ đơn ly hôn và đòi giành quyền nuôi con. Tất cả tài sản anh để lại cho chị. Chị cay đắng nhận ra sự thay đổi của anh chính bởi sự có mặt của osin. Anh muốn kết thúc cuộc hôn nhân đang có với chị để bắt đầu một cuộc sống mới với cô osin "nhà quê".
Chị không bao giờ nghĩ rằng, người đàn ông mà chị tin tưởng gần như tuyệt đối, người đàn ông chung thủy như anh lại ngoại tình dẫn đến quyết định khủng khiếp là ly hôn. Cô ta có gì? Không có gì hơn chị cả. Nhan sắc, trí tuệ, trình độ học vấn, danh vị xã hội, tiền tài... tất cả cô ta đều thua chị. Chị suy nghĩ mà mà không thể trả lời nổi.
Chị không biết rằng, những điều chị hơn cô osin kia, cũng chính là những điều chị hơn chồng mình. Các chuyên gia cho rằng, một trong những nguyên nhân khiến người chung thủy nhất cũng có thể ngoại tình ấy là sự mặc cảm về khả năng kiếm tiền.
"Tiền ảnh hưởng tới nhiều khía cạnh trong mối quan hệ và là lý do khiến nhiều đôi đổ vỡ", chuyên gia tâm lý Christina Vinters nhận định. Một nghiên cứu của ông cho thấy vợ chồng dễ phản bội nhau khi một trong hai người kiếm được nhiều tiền hơn hẳn.
Mặc dù trò chuyện cởi mở với bạn đời về tình hình tài chính là điều cực kỳ quan trọng, việc nhất định phải làm là khiến bạn đời ủng hộ trong mọi việc mình làm. Nếu vợ hay chồng đang gặp khó khăn, bạn nên khích lệ và dành cho họ chút không gian để tự nhận ra họ cần làm gì.
Ngoài ra sự so sánh ngầm của người vợ, những câu bóng gió chê bai khả năng kiếm tiền của chồng cũng khiến anh ấy cảm thấy tự ti. Anh ấy cần sự "thừa nhận", cần sự "đánh giá", cần sự khích lệ như một bằng chứng chứng tỏ năng lực bản thân. Khi không tìm kiếm được điều này, đàn ông dễ "sa ngã". Ngay cả khi anh ấy là người "vững vàng" nhất.
theo eva

Vợ quê mùa đánh ghen nhẹ nhàng mà bồ sợ chết khiếp

Màn đánh ghen nhẹ nhàng mà sâu cay của cô vợ quê mùa khiến bồ sợ phát khiếp


Thay vì đánh ghen om sòm như các chị em thường áp dụng thì Thư lại dùng cách đánh ghen thâm hiểm và đơn giản này khiến cả ả bồ và chồng ruồng rẫy nhau ra 1 cách không ngờ.

Có vợ đảm con ngoan thế nhưng Tú không biết trân trọng mà anh lại đi ngoại tình rồi về nhà cáu gắt, đánh chửi vợ vô cớ. Bồ của Tú là Hà - một em chân dài, thân hình nóng bỏng. Từ ngày cặp với Hà, Tú luôn có tư tưởng ruồng rẫy vợ con để cưới Hà về làm vợ mình. Anh đã chán ngấy mụ vợ sề xấu như quỷ. Tú thấy xấu hổ bạn bè vợ đẹp lồng lộn còn vợ anh thì chẳng khác gì đứa buôn đồng nát cả.
Sau hơn 1 tháng chồng lén lút bồ bịch, Thư (vợ Tú) cũng biết chuyện. Cô sốc lắm, chưa bao giờ Thư nghĩ chồng mình ngoại tình cả, và đó là lý do anh thường xuyên đánh chửi cô, ép Thư không chịu được mà ly hôn.

Thay vì nhảy dựng lên làm ầm hay đi đánh ghen thì Thư lại lơ đi như chưa có chuyện gì. Bởi vợ mà đi đánh ghen ầm ĩ là dại, gặp thằng chồng bênh bồ thì anh ta sẽ nhảy vào đánh lại vợ như chơi. Vả lại chuyện chồng bồ bịch để làng xóm biết thì cũng chả đẹp đẽ gì.
Sau 3 ngày bí mật điều tra, theo dõi hành tung của chồng và ả bồ kia thì cuối cùng Thư cũng nắm được lai lịch của ả, điểm hẹn của hai kẻ đó. Ngày thứ 4 thấy chồng và bồ vào nhà nghỉ, Thư cố giữ bình tĩnh mà sang quán nước đối diện ngồi chờ, quan sát. Cô sẽ để họ xong việc đi ra, màn kịch hay của cô sắp bắt đầu rồi.
2 tiếng sau, hai kẻ đó nắm tay nhau ra về. Thấy mỗi mình ả bồ lên xe taxi về còn chồng đi xe máy đi đâu thì Thư liền tung chiêu gọi điện cho tình địch:
- Chào em, chị là vợ của anh Tú đây.
- Cô dám gọi điện cho tôi cơ đấy, cô gọi điện thông báo ly dị chồng à? Biết điều cút xéo khỏi căn nhà đó mời tôi vào là tốt, chứ để chị đây đi đánh ghen ngược thì em nhục lắm.
- Thế cơ á, tôi gọi điện cảm ơn cô đấy. Thằng chồng tôi đi gái vô tội vạ nên dính bệnh xã hội nặng lắm, 5 tháng nay tôi cách ly anh ta có gần gũi gì đâu, may quá cô thương lão mà cho lão lão biết mùi đàn bà. Nhưng tiếc là cô có khả năng nhiễm bệnh từ anh ta cao đấy.
- Chị… chị… chị nói cái gì cơ? Anh Tú bị HIV á?
- Đúng rồi.
- Sao chị không nói sớm, chết tôi rồi. Tôi trả chồng cho chị đấy, anh ta… anh ta hại đời tôi rồi.
Ả bồ sợ xanh mặt lập tức nhả Tú ra ngay không giành giật gì nữa. Xử lý xong ả bồ, Thư liền về nhà mà thở dài đưa cho chồng bức hình Hà.
Anh này, thằng Minh (bạn Thư) trót dại đi cặp kè với con này mà không hay nó bị bệnh xã hội, giờ mới biết. Thằng Minh đang chạy đôn chạy đáo vào viện chữa, không biết có khỏi không, lại còn bị con ranh này lừa moi bao nhiêu là tiền nữa chứ. Gái gú giờ đáng sợ nhỉ chồng, mà kể ra cũng đáng đời thằng Minh lắm cơ, ham hố mấy con đuông dừa đó giờ hối không kịp.
- Cô ta bị bệnh xã hội lại còn cặp với thằng Minh á?
- Vâng, chiều thằng Minh tâm sự với em mà nó buồn thiu. Rõ khổ.
Tái mặt sau câu chuyện vợ kể và biết bồ lại cặp kè với thằng khác và mang bệnh trong người Tú cay cú, lo mình bị bệnh lắm. Hôm sau anh đến viện khám ngay lập tức thì ơn trời anh chưa dính bệnh. Sau cơn đại hoạn đó, Tú tự thề sẽ không bao giờ ngoại tình nữa vừa mất tiền lại mất mạng như chơi. Mấy ả đó chỉ giỏi moi tiền, xu nịnh chứ chẳng bao giờ yêu Tú khi anh nghèo đâu.
Từ sau lần đấy, thấy chồng về nhà sớm, nhỏ nhẹ và yêu thương vợ hơn Thư biết mình đã thắng ván bài này. Thay vì đánh ghen om sòm mà phần thắng lại ít thì Thư lại bịa ra chuyện cả ả bồ và chồng bị bệnh xã hội khiến họ ruồng rẫy nhau ra một cách không ngờ.

5 Cách ứng xử khi bị phê bình

Khi đi làm trong một tập thể, hẳn có lúc bạn sẽ nhận được những lời phê bình . Đừng vội phản ứng phủ nhận, bởi tôi đã gặp trường hợp nhiều người sai những nhất quyết phủ nhận và tự bản thân họ tách họ ra khỏi tập thể.

Bật mí năm các ứng xử khi bị người khác phê bình để các bạn tham khảo nhé.

Giữ thái độ chuyên nghiệp
Chắc hẳn không ai muốn bị phê bình khi làm việc và tâm lý chung bao giờ khi nghe những lời khiển trách sẽ không hề dễ chịu tí nào. Cảm xúc ban đầu có thể là tự ái, bị tổn thương lòng tự trọng sau đó là tức giận. Tuy nhiên, đừng để dòng suy nghĩ tiêu cực này “khống chế” bạn. Hãy thể hiện thái độ cởi mở và thân thiện, tránh các phản ứng tiêu cực nóng vội. Bình tĩnh giữ cái đầu lạnh sẽ thể hiện bạn là một người biết làm chủ tình hình.

Nghĩ đến lợi ích bạn sẽ nhận được
Bạn nên cân nhắc đến những lợi ích mà lời phê bình mang tính xây dựng đó mang lại. Mọi lời nhắc nhở, góp ý sẽ chỉ ra cái sai, cái chưa được để nhìn vào đó rút kinh nghiệm cho riêng mình, cụ thể là cải thiện một kỹ năng, hiệu suất công việc hoặc mối quan hệ - những yếu tố giúp bạn trưởng thành hơn trong tương lai. Phản ứng gay gắt không khiến bất cứ ai tiến bộ mà chỉ làm người khác đánh giá bạn là một người cứng đầu, bảo thủ… “Thu nhặt” những ý kiến đóng góp của người khác sẽ là hành trang đáng giá để bạn hoàn thiện mình.
Lắng nghe để thấu hiểu
Khi ai đó chia sẻ phản hồi với bạn, nên lắng nghe cẩn thận. Hãy để người đó nói lên hết ý kiến của họ, tránh ngắt lời đột ngột. Khi họ đã trình bày xong, bạn có thể lặp lại những gì đã nghe được để khẳng định lại một lần nữa nhằm đảm bảo rằng bạn không hiểu lầm bất cứ điều gì. Lúc này, tránh phân tích hoặc đặt câu hỏi về đánh giá họ đã đưa ra, thay vào đó chỉ tập trung vào việc hiểu rõ quan điểm của họ.
Bạn có biết rằng người đưa ra phản hồi cũng có thể rất căng thẳng, dẫn đến việc họ không thể hiện ý tưởng của mình một cách hoàn chỉnh và bạn sẽ mất đi những ý kiến quan trọng. Vì vậy, hãy khuyến khích họ đưa ra nhận xét cụ thể và chi tiết, bạn sẽ thấu hiểu vấn đề chính xác hơn và đưa ra các giải pháp khả thi để giải quyết.  
Biết ơn chân thành
Một lời cảm ơn chân thành, chẳng hạn “Tôi thực sự đánh giá cao việc bạn dành thời gian để nói về điều này với tôi” sẽ chẳng bao giờ thừa bởi nó sẽ khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu hơn. Thể hiện sự đánh giá cao không có nghĩa là bạn đồng ý với nhận xét của họ nhưng điều đó cho thấy bạn đang thừa nhận nỗ lực mà đồng nghiệp đã bỏ ra để suy nghĩ về vấn đề và chia sẻ quan điểm của họ.
Tìm hướng khắc phục
Khi đã có được những bài học, những thiếu sót, khuyết điểm thì việc bạn cần làm lúc này là tìm cách “khóa” lỗ hổng mà mình đang gặp phải. Luôn không ngừng trau dồi kiến thức, kĩ năng chuyên môn bởi “muốn biết phải hỏi, muốn giỏi phải học”. Chẳng ai là hoàn hảo thế nên luôn làm việc và tiếp thu trên tinh thần cầu tiến không chỉ giúp ngày càng tiến bộ mà còn gây dựng được cảm tình từ đồng nghiệp, cấp trên.

Khi vợ ngoại tình đàn ông đánh vợ, chồng ngoại tình đàn bà đánh nhân tình.

Thời gian gần đây, chuyện con giáp thứ 13 đang làm nóng  mạng xã hội. Nhiều chị em đồng tình với việc vợ  đánh ghen với tình nhân, hoặc dạy cho con giáp thứ 13 một bài học nhớ đời.

Hôn nhân hạnh phúc, bình yên ngoài tình yêu thì chung thủy là yếu tố cực kỳ quan trọng. Chỉ cần vợ chồng một lòng, dù khó khăn gian khổ nào cũng có thể vượt qua, mâu thuẫn nào cũng có thể tháo gỡ. Tuy nhiên, khi vợ chồng thay lòng, chỉ một điều không phải cũng dư sức đẩy hôn nhân rơi xuống vực sâu.
Ngoại tình, từ bao đời nay luôn bị lên án, dè bỉu. Thế nhưng, trước việc bạn đời ngoại tình thì đàn ông và phụ nữ lại có cách cư xử hoàn toàn khác nhau. Điều đầu tiên đàn ông khi phát hiện vợ ngoại tình là hùng hổ túm lấy áo vợ, đánh đập, chửi mắng vì thói lẳng lơ, dám "cắm sừng" chồng. Thế nhưng, đàn bà lại tìm mọi cách để dằn mặt nhân tình, đánh cho hả dạ, mắng chửi tình địch đã dám giật chồng và mặc nhiên xem chồng mình chỉ là nạn nhân.

Nhưng đàn bà đi đánh ghen có đáng trách hay không? Họ không đáng trách bởi họ đã phải chịu bao nỗi đau, sự đả kích lớn. Nhưng buồn cười thay, khi đàn ông đi ngoại tình, đàn bà tìm đến đánh kẻ tình nhân kia mà sao không lao vào đánh người đàn ông đã phản bội mình. Muốn đánh ghen đàn bà hãy lao vào đánh chồng. Mọi nguyên nhân xuất phát từ sự ham muốn nhục dục, sự tham lam vô bờ bến của người chồng mà ra.
Đánh ghen hao tâm tổn sức nhưng rốt cuộc đàn bà giành giật được gì? Giành lại người đàn ông chung chăn chung gối hàng đêm với mình nay trai trên gái dưới với người đàn bà khác. Hóa ra, đàn bà cứ đánh nhau chỉ để giành giật một kẻ phản bội, tham lam. Còn những người đàn ông, kẻ làm tổn thương người đàn bà trước đây mình thề sống, thề chết đem lại hạnh phúc cho cô ấy thì mặc nhiên vô tội.
Tôi có một người chị, tưởng như cuộc sống của chị không phải bận tâm vì điều gì khi mà vật chất không thiếu, người chồng lại là mối tình đầu của chị. Anh đã từng hứa sẽ đem lại hạnh phúc cho chị. Người phụ nữ nào khi nhìn vào cũng phải ghen tỵ với hạnh phúc của chị. Rồi một ngày, chị phát hiện ra người chồng của chị đang san sẻ hạnh phúc của chị cho một người đàn bà khác.
Anh chu cấp tiền của, dành thời gian cho người đàn bà đó nhiều hơn cho chị và các con. Nhưng cái giây phút chị xộc cửa xông vào khách sạn, chứng kiến cảnh người chồng của mình đang ôm ấp một người đàn bà khác, chị đau, chị khóc. Chị xông vào giằng xé, gào khóc, đánh đập người phụ nữ đó.
Đáng ra, nếu đánh ghen chị hãy đánh chồng chị. Hãy đánh người đàn ông đang tâm quên nghĩa phụ tình, phản bội cả gia đình chỉ vì lạc thú của bản thân. Họ đâu hiểu rằng, chỉ vì lạc thú nhất thời họ đã đánh mất tất cả những gì mình đang có.
Có bao giờ chị nghĩ, nếu mình ngoại tình chồng sẽ đối xử với mình như thế nào. Anh ấy sẽ lao vào đánh nhân tình của vợ, chửi rủa “sao anh dám dụ dỗ vợ tôi?”. Không đâu, chắc rằng chồng chị sẽ đánh thẳng vào mặt chị mà rủa sả: “Sao cô dám cắm sừng tôi?”. Đấy, đàn ông lý trí là thế, họ biết rõ rằng ai phản bội bạn đời thì người đấy sai.
Đàn bà hùng hổ, nanh nọc đánh tát nhân tình nhưng đằng sau đó là nỗi đau, sự thương tổn sâu hoắm. Đàn bà đánh ghen, chỉ gom nhặt cho mình thêm nhiều nỗi đau và sự tổn thương.
Trăng hoa đã là bản tính của đàn ông, đàn bà có đủ sức lực để đi theo đánh ghen, gìn giữ chồng cả đời? Và nếu chồng quay về thì việc đó cũng không bao giờ xuất phát từ tình yêu. Đàn ông đã bạc lòng, đàn bà càng ôm chỉ càng thấy lạnh lẽo, cô đơn. Bởi vậy, đàn bà đánh ghen muôn đời là đàn bà dại.
Theo eva

Nhất định cưới vợ đẹp tôi đã ân hận

Tôi nhất quyết cãi lời mẹ và gia đình để lấy cho bằng được vợ xinh. anh đơn giản nghĩ rằng có vợ đẹp như vậy khối người sẽ phải ghen tị với anh, vợ mình đẹp chỉ cần ngắm vợ cũng đủ no rồi.
Khỏi phải nói Minh đã vui mừng thế nào khi Nhung đồng ý cưới anh, anh vội vàng đưa cô người yêu xinh như hoa hậu về ra mắt bố mẹ để xin cưới. Nhưng trái với kỳ vọng của anh, bà Hà mẹ anh tỏ ý không hài lòng với Nhung ngay ngày đầu ra mắt.
Vốn là cô tiểu thư ở nhà quen được bố mẹ nuông chiều, việc nhà không bao giờ phải đụng tay, nên khi mẹ Minh ngỏ ý muốn Nhung xuống bếp phụ giúp, cô trỏng lỏn trả lời:"Ở nhà cháu mấy việc này có người giúp việc làm, cháu chưa phải làm bao giờ".
Vào mâm cơm, Nhung cũng vô tư ngồi xuống trước ăn hồn nhiên, không kiêng dè để ý người lớn. Bố mẹ Minh chỉ ái ngại nhìn nhau không nói nên lời.
Sau buổi ra mắt đầu tiên, bố mẹ Minh ngồi nói chuyện, miệng đời vẫn bảo “vợ đẹp là vợ người ta”, lấy thì dễ, giữ mới khó, Nhung tuy có nhan sắc xinh đẹp, vóc dáng chuẩn như người mẫu nhưng lại không biết việc nhà, nếp ăn ở không ý tứ. Minh được bố mẹ khuyên tìm hiểu kĩ càng đi đã rồi hãy cưới, kẻo sau này hối hận. 

Thế nhưng anh chàng nằng nặc đòi cưới ngay. Minh bảo: “Bố mẹ thật là... Có cô con dâu xinh đẹp như tiên nga, bố mẹ chẳng mát mặt với thiên hạ quá đi ấy chứ. Tính nết chưa tốt thì lấy về có thể sửa đổi dần, chứ mặt mũi xấu xí thì làm thế nào được, có đi phẫu thuật thẩm mỹ thì cũng là đồ giả thôi, nhanh hỏng lắm!”.
Thôi thì trời không chịu đất nên đất phải chịu trời. Một đám cưới hoành tráng mau chóng diễn ra. Ai cũng khen nhan sắc của cô dâu làm chú rể hãnh diện cười tít mắt, bà Hà thì chỉ chép miệng: “Nó đã chọn thì sau này sướng khổ tự chịu”.
Những ngày đầu sau đám cưới, Minh vẫn lâng lâng sống trong hạnh phúc. Sáng sáng anh chở vợ đẹp đến công ty, chiều lại quấn quýt cũng nhau ra về.
Tưởng như bao mệt mỏi muộn phiền trong Minh nay chỉ cần ngắm vợ thôi là tan biến hết. Cái sự sung sướng này làm cho khối kẻ phải ghen tị ấy chứ.
Nhưng mà sung sướng chưa được bao lâu, Minh lại cảm thấy khó chịu. Nhung xinh thế, nên dù là gái đã có chồng nhưng các đồng nghiệp nam trong công ty vẫn hay trêu đùa, chòng ghẹo. Mà Nhung thì chẳng có chút gì là bực mình, cứ thoải mái tươi cười, mắt còn lúng la lúng liếng. Minh cố coi như không nhìn thấy gì, tỏ thái độ thì sợ bị nói là ghen tuông nhỏ nhen vô lối, mà để trong lòng thì bực mình. Vợ đẹp mình ngắm thì sướng đấy, nhưng kẻ khác ngắm thì lại khác!
Một buổi chiều chủ nhật nọ, Minh đi công tác về, háo hức mong nhanh chóng được nhìn thấy cô vợ xinh đẹp sau cả tuần dài nhung nhớ trong xa cách. Vừa bước chân đến cổng, anh chàng đã giật mình bởi những tiếng ầm ĩ. Minh nghe thấy mẹ mình đang lớn tiếng: “Ôi giời ơi, nhà người ta thì lấy được dâu hiền dâu thảo, nhà tôi lấy con dâu về để bố mẹ chồng phục vụ đây!”.
Tiếng của Nhung cũng vang lên lanh lảnh: “Mẹ làm gì mà quan trọng hóa vấn đề thế. Bố mẹ không làm thì để con thuê giúp việc. Con đi làm cả tuần, cuối tuần là để nghỉ ngơi hưởng thụ chứ đâu phải đầu tắt mặt tối vào cả mớ việc nhà!”. 
Thì ra mọi hôm, vợ chồng Minh đi làm về đã có cơm ngon canh ngọt sẵn sàng, quần áo bà Hà cũng đã giặt giũ, phơi phóng nên Nhung coi đó là điều đương nhiên. Mấy hôm nay, bà bị đau lưng, ông lại mới trượt chân ngã nên nhà cửa chẳng ai lau dọn, quần áo bề bộn hết cả lên. 
Được ngày chủ nhật, bà Hà bảo con dâu tranh thủ cho quần áo vào máy, rồi quét qua cái nhà. Nhung nói còn bận đi làm tóc, làm móng. Làm xong thì lại sợ hỏng nên chẳng đụng tay đụng chân vào việc gì nữa. Lúc ấy Minh vẫn nghĩ mẹ mình hơi quan trọng hóa vấn đề thật, chỉ bảo vợ xin lỗi vì thái độ, cách ăn nói với mẹ chưa đúng. Nhưng một tuần sau, bố mẹ Minh về quê có việc, anh mới thấm thía nỗi khổ của việc có vợ đẹp mà không đảm.
Nhung nấu cho chồng được đúng một bữa tối, cơm thì nhão, canh thì mặn không nuốt nổi. Minh nhăn nhó nghĩ thầm: “Thế mà thằng bạn thân bảo vợ đẹp chỉ ngắm thôi cũng no rồi!”. Cả tuần liền hai vợ chồng đi ăn quán. Quần áo bẩn Nhung để mấy hôm liền, đợi cuối tuần giặt một thể. Báo hại Minh đến hôm có cuộc gặp quan trọng với khách hàng phải cuống lên tìm áo, tìm tất.
theo eva

Mẹ chồng cho 200 tr với yêu cầu ly hôn con trai bà

Cưới nhau đã 3 năm như các cặp vợ chồng khác cũng đã sinh 1-2 con. Nhưng vợ chồng tôi mong mỏi mãi chưa có con. Đi khám bác sĩ nói chồng tôi khỏe mạnh bình thường, việc khó có con nằm ở phía tôi. Cũng từ đó mà tôi đã chịu nhiều cay đắng

Tôi nghe bác sỹ nói mà rơm rớm nước mắt. Với 1 người phụ nữ chỉ cao 1m47, nặng 40kg như tôi thì đánh giá của bác sỹ cũng chẳng có gì sai lầm. Thấy tôi buồn tủi, chồng tôi vẫn vỗ về, an ủi và nói rằng: “Có con sớm hay muộn quan trọng gì. Quan trọng nhất là mẹ khỏe, con khỏe thì anh mới mừng”.
Tôi biết rằng ngay cả khi chồng tôi nói vậy, anh ấy vẫn rất mong muốn được làm bố. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình nên anh sẽ là người hương khói và có trách nhiệm sinh con nối dõi. Mẹ chồng tôi ngay từ lần đầu gặp mặt đã chẳng ưa gì tôi. Bà nói rằng tôi thấp bé, nhẹ cân lại trông già hơn so với tuổi nên sẽ khó đường sinh nở.

Nay tôi mãi chẳng có bầu, bà lại càng được thể chê bai. Tôi nhớ bà đã không ít lần nói chuyện với chồng tôi và cố tình để tôi nghe được. “Mẹ đã bảo với con bao nhiêu lần…”, “Mẹ đã bảo với con ngay từ đầu là…”, “Biết thế mày nghe lời mẹ, lấy luôn con Nhàn nhà cô Hương thì giờ đã 2 đứa rồi. Con đấy to cao, tướng mắn, đẻ sòn sòn ra có phải sướng không”.
Mẹ chồng tôi chắc cũng chịu nhiều áp lực từ họ hàng nên thường xuyên tác động, thúc giục chúng tôi sinh con. Tôi đã cố tẩm bổ, thuốc thang, sinh hoạt đều đặn nhưng vẫn chẳng có gì khiến bà vô cùng thất vọng.
Một ngày nọ, tôi đi làm thì nghe tin mẹ chồng sẽ đến nhà chơi. Tôi ra chợ mua tạm 1 con gà và ít rau quả để đãi mẹ. Nào ngờ, khi về đến nơi, tôi thấy mẹ và chồng đang ngồi ở bàn nói chuyện. Mẹ chồng quát chồng tôi sa sả: “Con thấy đó, con đã cưới vợ được 3 năm chứ không phải 3 tháng. Vậy mà vợ con không thể sinh nở. Người ta nói cây độc không trái, gái độc không con chẳng sai con ạ. Nếu cứ tiếp tục ở với con vợ này, mẹ sợ nhà này tuyệt tự”.
Cũng vì chuyện con cái mà vợ chồng tôi gần đây cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Chúng tôi chẳng mấy khi trò chuyện hay ăn cơm cùng nhau như trước. Chồng tôi luôn miệng hỏi: “Vì sao, vì sao lại thế?” khiến tôi chẳng biết trả lời sao. Cuối cùng, không chịu đựng được áp lực từ gia đình chồng, tôi với chồng thuận tình ly hôn. Mẹ chồng đã đồng ý đưa tôi 200 triệu để tôi ký vào đơn ly dị mà không đòi chia đôi tài sản.
Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi trở về nhà mẹ đẻ với nỗi tủi nhục, ê chề. Ngoài đi làm ra, tôi chỉ ru rú ở trong nhà, chẳng dám trò chuyện, tiếp xúc với ai vì sợ bị hỏi thăm, dị nghị.
Hôm đó, mẹ tôi nấu món canh cá mà tôi thích nhất. Tuy nhiên, tôi ăn vào thì thấy buồn nôn. Mẹ nói tôi nên mua que về thử thai, tôi nghe theo và thật bất ngờ, que thử lên 2 vạch.
Mẹ chồng và chồng tôi biết chuyện thì vui mừng lắm, vội đến nhà tôi để hỏi han “nhận con, nhận cháu”. Họ hy vọng tôi có thể tái hôn với chồng. Bà nói với tôi, bà vô cùng hối hận.
Tôi biết họ cần đứa con trong bụng chứ chẳng cần gì tôi. Tôi giờ đã chịu tổn thương quá nhiều nên không muốn trở về cái nhà đó nữa nhưng… nhưng con tôi cần có bố. Tôi có nên trở lại ngôi nhà đó không đây?
theo eva

Giảm cân nghiêm trọng sau khi kết hôn.

Trước khi cưới tôi có vóc dáng hơi đậm , ngược lại chồng tôi lại cao ráo đẹp trai, với vẻ ngoài hiền lành nên không ít người mừng cho tôi. Sau khi cưới 2 tháng tôi sụt hẳn 7 kg nên nhìn tôi thon gọn hơn, ai cũng khen tôi xinh hơn. Chỉ bản thân tôi là ngậm ngùi cười trừ.

Ngày còn trẻ tôi cũng là cô gái được nhiều người theo đuổi. Vì quý mến tính cách hiền lành, thật thà của anh mà tôi đã động lòng. Thế nhưng, ngay trong đêm tân hôn, tôi đã phải ngỡ ngàng trước sự vồ vập của chồng trong “chuyện ấy”.
Nhìn thấy sự luống cuống lại vội vã của anh, tôi thầm nghĩ bụng, chắc vì còn non kinh nghiệm và ai lần đầu tiên cũng thế. Vậy là đêm tân hôn của tôi kết thúc một cách chóng vánh trong đau đớn.
Chẳng ngờ đến gần sáng khi tôi đang ngủ, anh lại dựng tôi dậy để “chiến đấu” tiếp. Vì vẫn còn đau sau lần đầu tiên nên tôi từ chối khéo nhưng anh không chịu. Nghĩ rằng cặp đôi nào mới cưới cũng vậy nên dù rất mệt và đau đớn, tôi vẫn cố gắng chiều chồng.
Rồi những ngày sau đó, tôi phát hiện chồng mình thuộc nhóm đàn ông có nhu cầu phòng the rất cao. Trong khi tôi cảm thấy như sức lực hoàn toàn bị vắt kiệt thì anh lại muốn chuyện đó 2,3 lần một đêm mà không thấy mệt.
Mỗi khi mệt mỏi tôi đều tự nhủ, chồng mình mình yêu thương chiều chuộng vợ, lại chẳng ăn chơi gì ở ngoài mà chỉ toàn tâm toàn ý với vợ, cố chiều chồng một tí rồi sẽ ổn thôi! Thế nhưng đúng là mọi chuyện đi xa hơn tôi tưởng tượng.
Kết hôn xong, anh ngày ngày thức dậy với vẻ mặt vui vẻ, thỏa mãn còn tôi thì xanh xao, mệt mỏi vì thiếu ngủ. Nhiều khi áp lực trong chuyện phải cố chiều chồng khiến tôi không cảm nhận được sự thăng hoa trong chuyện ấy. Không ít lần anh trêu tôi vì “Em còn trẻ mà chẳng khác gì “giếng cạn".
Nhất là đến khi vào mùa bóng đá, tôi đến gầy rộc cũng chỉ vì chiều chồng. Những tưởng chồng thức đêm xem bóng đá thì mình sẽ được "tha", ai ngờ anh vẫn không quên "một công đôi việc". Có hôm thấy anh mải xem quá, tôi thầm nghĩ đêm nay sẽ được ngủ ngon nào ngờ đang đêm lại bị chồng dựng dậy.
Còn nhớ, có lần hai vợ chồng tôi phải về quê ăn giỗ. Tôi phát ngượng tới mức chỉ muốn độn thổ vì không có phòng riêng mà chồng tôi thì cứ đòi hỏi chuyện ấy. Thấy anh cứ nhấm nháy mãi tôi lại thương, hai vợ chồng đành ra sau nhà cho anh giải quyết.

Người ngoài không biết nên thấy vô cùng ganh tỵ với tôi khi chồng đi công tác cũng đăng ký cho vợ đi theo. Họ đâu có biết vì chồng tôi không thể rời khỏi vợ được. Tôi như "hàng xách tay" được đính kèm để phục vụ nhu cầu của chồng, nếu tôi không đi theo thì xác định luôn đi công tác về anh sẽ đòi trả bài bù gấp mấy lần ngày thường.
Lắm lúc tôi nghĩ chẳng biết có ai như mình không, được chồng ham quá cũng khổ. Đã từng có lúc tôi nghĩ hay anh cứ ra ngoài bóc bánh trả tiền, có khi tôi còn đỡ căng thẳng. Dù yêu chồng và anh cũng rất yêu thương chiều chuộng tôi nhưng nếu chuyện cứ mãi tiếp diễn thế này, tôi sợ mình sẽ kiệt sức mất.
 eva

Bí mật động trời của cô vợ ngoan

Cưới nhau 2 năm vợ tôi mới thụ thai. Đó là một tin vui không thể nào tả siết đối với tôi và cả gia đình. 9 tháng vợ mang bầu là những trải nghiệm tuyệt vời tôi nghĩ không điều gì có thể đánh đổi được. Vậy mà chẳng ngờ, trước ngày được chào đón đứa con đầu lòng, tôi đã phải trải qua một cú sốc tinh thần quá lớn.

Hiện tại vợ tôi đã xin về bên nhà ngoại trong giai đoạn ở cữ. Gia đình tôi đang trải qua cơn rối ren, khi mà sự thật về thân thế của con tôi vẫn còn đang là một ẩn số.
Cuộc đời tôi có nằm mơ cũng không tin được rằng có ngày mình lại rơi vào tình huống này. Đứa con mà bao tháng ngày tôi mong chờ giờ đây lại là sự tranh giành giữa tôi và một người đàn ông khác.
Đêm hôm đó, vợ tôi bất ngờ chuyển dạ lúc hơn 8 giờ tối. Cả nhà tôi lục đục vào viện. Tâm trạng nôn nóng, hồi hộp chờ vợ sinh khi lần đầu được làm bố khiến tôi đứng ngồi không yên.

Giữa lúc ấy, một người đàn ông cứ đi đi lại lại quanh đó, anh ta cũng có vẻ rất sốt sắng. Theo sau anh ta là một người phụ nữ già nua hơn, nghe chừng là mẹ. Ban đầu tôi không để ý lắm, nhưng khi nghe người đàn ông đó hỏi cô y tá: "Xin lỗi cho tôi hỏi cô N mới nhập viện chờ sinh nằm ở phòng nào ạ?" khiến tôi giật mình quay ra. Rõ ràng, anh ta vừa nhắc tên vợ tôi...
Khi tôi bước tới và hỏi anh ta cần gặp vợ tôi có việc gì, nhìn thấy tôi, anh ta hơi khựng lại. Một chút do dự, anh ta đưa tay bắt chào tôi rồi đề nghị ra ngoài nói chuyện. Đang lúc nước sôi lửa bỏng chờ vợ sinh, tự dưng có một gã ở đây tìm đến đòi gặp mình, tôi bực lắm.
Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại cứ có cảm giác mình cần phải nghe anh ta nói. Và tôi đi. Câu chuyện phía sau đó đớn đau đến độ nếu không phải là đàn ông, nếu không phải đang chờ đợi đứa bé chào đời, có lẽ tôi sẽ gào thét lên một cách điên loạn.
Anh ta kể, anh ta gặp vợ tôi cách đây khoảng 9 tháng. Họ không quen nhau từ trước mà anh ta là bạn của cô bạn thân chơi với vợ tôi. Lần đó, vợ tôi đi du lịch cùng nhóm bạn cũ, cô ấy có nói với tôi. Họ lên núi cắm trại, qua đêm. Lúc đó vợ tôi vừa trải qua một chuyện buồn nên tôi cũng để cô ấy đi cho khuây khỏa.
Chính trong cái đêm ấy, vợ tôi và cả đám bạn đều say khướt. Họ không còn kiểm soát được bản thân mình nữa. Anh ta và vợ tôi đã lên giường với nhau trong trạng thái vô thức. Sáng hôm sau họ tỉnh dậy và hốt hoảng thực sự.
Tuy nhiên, vợ tôi đã không thể mua thuốc tránh thai vì cả đoàn phải 2 ngày sau mới rời núi để đi về... Vợ tôi và anh ta nghĩ rằng sẽ không thể tệ hại đến mức độ chỉ một lần mà có bầu. Họ cam kết với nhau sẽ giữ bí mật chuyện này, không để ai biết bởi thực sự cả hai đều không có tình cảm gì với nhau cả.
Nhưng rồi cách đây 1 tháng, anh ta tình cờ biết được tin vợ tôi có bầu và chuẩn bị sinh con. Nhẩm tính ngày, anh ta hơi chột dạ vì lo sợ rằng đứa bé là con anh ta. Đó là lí do ngày hôm nay, anh ta lặn lội xuống đây tìm gia đình tôi, tìm gặp cô ấy để mong làm sáng tỏ mọi việc. Anh ta đề nghị làm xét nghiệm ADN để biết rõ đứa bé là con ai bởi vì anh ta có gọi điện cho vợ tôi nhưng chính cô ấy cũng hoang mang không hiểu nổi.
Ngày hôm đó, anh ta theo mẹ xuống tìm gặp tôi. Gia đình anh ta nói không muốn phá hoại hạnh phúc của vợ chồng tôi nhưng nếu thực sự đứa bé là con của anh ta thì họ không thể làm ngơ được.
Anh ta cũng đã nắm lấy tay tôi mà nói: "Tôi biết anh rất sốc nhưng dù sao là đàn ông, chúng ta cũng phải đối diện với sự thật. Mong anh cũng đừng nặng nề quá. Nếu đứa bé là con tôi, gia đình tôi sẽ nuôi bé.
Mong anh bỏ quá cho vợ anh, cô ấy cũng lầm lỡ nhưng không có ý phản bội anh. Chúng tôi cũng không gặp lại nhau sau đó. Còn nếu đứa bé là con anh thì tốt quá. Tôi  mong anh quên mọi chuyện mà đón nhận vợ mình"
Đêm hôm đó vợ tôi sinh. Bế đứa bé trên tay mà lòng tôi đầy những đau đớn. Vợ tôi nhìn thấy người đàn ông đó là đủ hiểu việc đang xảy ra. Cô ấy đề nghị được về bên nhà ngoại để ổn định tinh thần. Sau khi con tôi đầy tháng, chúng tôi mới tiến hành làm xét nghiệm cho con...
Giờ thì tôi đang sống trong những ngày như địa ngục. Hạnh phúc trong phút chốc vụt khỏi tầm tay tôi và trở thành một nỗi ám ảnh quá lớn. Ôm đứa bé mà lòng tôi đầy những hoài nghi và căm hận...
Tôi chẳng biết mình mong muốn điều gì nữa. Mong cho đứa bé không phải là con mình để ly hôn người vợ lầm lỡ, hay mong nó là giọt máu của mình để được bên con? Sự ích kỉ, sĩ diện đàn ông và niềm hạnh phúc làm bố cứ giằng xé trong con người tôi... Tôi phải làm gì đây
Theo eva

Một số lưu ý khi thuê thám tử theo dõi chồng

Ngày nay khi không tin tưởng nhau, nghi ngờ chồng  ngoại tình nhiều chị em đã tìm tới dịch vụ thám tử theo dõi ngoại tình. Trước khi dùng dịch vụ  này chị em  cần lưu ý một số vấn đề sau

Tuy rằng ngày nay công nghệ hiện đại cũng có nhiều các tinh vi để theo dõi và điều tra chồng, nhưng có những trường hợp tinh vi mà Quý khách không thể áp dụng những công nghệ một cách dễ dàng vào cuộc theo dõi. Hơn hết cần nhiều chứng cứ thật chính xác, rút ngắn thời gian để kịp thời ngăn chặn những hệ lụy xấu, có thể dẫn tới đổ vỡ hạnh phúc gia đình.



Khi thuê người theo dõi chồng ngoại tình, quý khách nên thỏa thuận trước những chi phí cần phải thanh toán một cách cụ thể, Cũng có thể phối hợp cùng thám tử để có những cách theo dõi tinh vi bằng công nghệ cao kết hợp.
– Nên thuê những người đã từng có kinh nghiệm trong các hoạt động điều tra theo dõi cụ thể, đồng thời phải có sự chuyên nghiệp và các nghiệp vụ liên quan nhằm thu thập được những bằng chứng ngoại tình một cách đầy đủ và chính xác nhất.
Khi cần thuê người theo dõi chồng ngoại tình, quý khách có thể tự lên kế hoạch để theo dõi chồng, hoặc quý khách cũng có thể thuê xe ôm theo dõi chồng, hoặc thuê thám tử theo dõi chồng ngoại tình… Tuy nhiên với bất kỳ một phương án nào quý khách cũng nên cân nhắc một cách kỹ càng, chúng tôi khuyên quý khách nên thuê thám tử điều tra theo dõi chồng ngoại tình để có được những bằng chứng xác thực và cụ thể nhất, đồng thời giúp bảo mật thông tin một cách tuyệt đối, tránh những sự việc không mong muốn có thể xảy ra.
- Nên tìm tới những công ty uy tín  có thể căn cứ vào thời gian hoạt động, đội ngũ thám tử, cam kết hợp đồng chặt chẽ, có hoạt động rõ ràng được pháp luật công nhận.

Hành xử bất ngờ khi vợ ngoại tình với 4 người.

Bị vợ phản bội, lại phát hiện ra đứa con thứ 2 không cùng huyết thống, thế nhưng khi chứng kiến cảnh vợ tù tội, người đàn ông này không khỏi xót thương.
Câu chuyện đầy bi kịch về một gia đình tưởng chừng hạnh phúc mới đây đã khiến mạng xã hội dậy sóng. Điều đáng nói, người gạt bỏ đi cuộc sống đầm ấm, giản dị của chính gia đình mình là chị vợ. Người vợ ấy đã “cắm sừng” chồng, sinh 4 đứa con với 4 người đàn ông khác nhau và cuối đời chịu cảnh tù tội vì những gì mình đã gây ra.
Theo như lời tâm sự, cặp vợ chồng này yêu nhau từ khi học đại học. Họ kết hôn trong sự ủng hộ của gia đình 2 bên và có một tổ ấm nhỏ với 2 đứa con xinh xắn. Sau lần nghỉ thai sản thứ 2, người vợ muốn tập trung phát triển sự nghiệp của riêng. Cũng từ đó những bữa cơm nhà dần ít đi, việc chăm sóc gia đình, con cái cũng gác lại cho ông bà hoặc người giúp việc.

Rồi bất ngờ một ngày, người vợ bỏ lại 2 con thơ, mang theo toàn bộ sổ tiết kiệm, vàng và USD trong két sắt. Chị ta bị truy tố vì đã biển thủ hơn 2 tỉ đồng tiền khách hàng gửi.
Sống trong cảnh gà trống nuôi con không lâu, khi cảm thấy có chút hoài nghi, người chồng đi xét nghiệm ADN của 2 đứa con và bất ngờ phát hiện chỉ duy nhất đứa con trai đầu là con ruột, còn con trai thứ 2 không cùng huyết thống.
Cuộc sống vốn công bằng, “gieo nhân nào, gặt quả ấy”. 2 năm sau khi bỏ trốn, chị vợ trắng tay, bị nhân tình phụ bạc nên ôm theo 2 đứa con nhỏ về Việt Nam. “Vợ cũ của tôi bị kết án 15 năm tù giam. Lúc này tôi mới được nghe từ chính miệng cô ấy, đứa con trai thứ 2 thì ra là con của 1 ông giám đốc công ty bất động sản, 1 khách hàng lớn và lâu năm của vợ tôi. Còn bất ngờ hơn khi tôi biết được, đứa nhỏ thứ 3 là con của thằng đã lừa cô ấy trộm tiền qua Trung Quốc, còn đứa thứ 4 lại là của 1 thằng đàn ông khác”.
Sống trong điều kiện thiếu thốn, chị vợ phát bệnh liệt nửa mặt, sau đó ảnh hưởng liệt nửa người. Chứng kiến cảnh vợ cũ tiều tụy, khổ sở, anh chồng cũng không khỏi xót xa. Anh đã đem 1 phần tiền tiết kiệm để trợ giúp vợ cũ chữa bệnh.
Thế nhưng, dù trong lòng anh đã tha thứ cho vợ cũ thì mẹ đẻ anh vẫn không chấp nhận nổi chuyện này. “Bà cấm tôi dính líu đến em, bà cũng lạnh nhạt với đứa cháu thứ 2, đối xử bất công với nó vì có lẽ bà cũng tự đoán ra được.
Tôi thương con lắm nhưng cũng không thể đưa nó sang bên ngoại, ông ngoại chắc chắn sẽ không nuôi nó mà bà ngoại hiện giờ cũng đã cạn kiệt về kinh tế rồi. Đợi 2 đứa nó lớn 1 chút, có lẽ 3 bố con tôi sẽ ra ở riêng, thằng anh sẽ chăm thằng em. Tôi sẽ cố gắng nuôi dạy chúng nó nên người, tôi đã làm khổ bố mẹ mình quá nhiều rồi”.
Hotline 24/7: 0943476744