Công ty thám tử tư KBC đã có nhiều năm kinh nghiệm chuyên tư vấn và cung cấp dịch vụ thám tử khắp các tỉnh thành trên toàn quốc. Khách hàng của Thám tử KBC Uy Tín là các Cá nhân, Doanh nghiệp trong nước và Công ty nước ngoài hoạt động tại Việt Nam. Thám Tử KBC tự hào với việc đưa ra các Giải pháp phù hợp, Nhanh chóng, Bảo mật, Chính xác, Chuyên nghiệp.Một số khách hàng đã từng sử dụng dịch vụ của đơn vi khác nhưng cuối cũng lại quay trở lại Công ty thám tử KBC. Hơn 90% các đơn vị khác không đáp ứng được yêu cầu của bạn. Hãy chọn đúng ngay từ đầu để tiết kiệm thời gian và tiền bạc. Dịch vụ thám tử Hà Nội Cam kết hoàn tiền 100% nếu bạn không hài lòng.

Giá của " giầu đổi bạn sang đổi vợ"

Chị còn nhớ như in, ngày còn thanh niên, chị đã yêu và si mê anh đến nhường nào. Người đàn ông không quá đẹp trai nhưng có nụ cười hút hồn khiến chị mê đắm. Vốn là tiểu thư con nhà giàu, lẽ ra, chị phải lấy người môn đăng hộ đối, nhiều tiền có tài. Nhưng chị lại đem lòng yêu anh, người đàn ông tay trắng, chẳng có gì ngoài mấy thửa ruộng ở quê.

Bố mẹ chị tìm mọi cách ngăn cấm. Làm giáo viên, chị cũng được coi là có công việc tốt, ổn định và rất được tôn trọng. Bố mẹ mong muốn con gái phải có một tấm chồng như ý, theo ý nguyện của ông bà. Chỉ là, khi đã lún sâu vào tình yêu, chị không thể nào chia tay với anh để tìm người đàn ông khác. Anh cũng yêu chị, hứa hẹn đủ thứ. Rằng tuy anh nghèo nhưng anh sẽ nỗ lực vươn lên để chị không cảm thấy hổ thẹn vì anh.
Nói vậy, chị càng yêu và tin anh hơn. Chị quyết tâm lấy bằng được anh dù bố mẹ có ngăn cấm. Cuối cùng, sau bao tháng vật vã đấu tranh, thuyết phục, anh cũng được bước chân vào làm rể gia đình chị… Những tường ngày vui sẽ trọn nhưng nào ngờ…
Từ ngày về nhà chị, anh ỷ lại bố mẹ vợ, chẳng mấy khi làm lụng gì. Bố mẹ lo cho công việc nào, anh nhận công việc đó. Ông bà giúp đỡ anh rất nhiều và chỉ thời gian ngắn sau đó, anh phất lên. Từ người đàn ông chân lấm tay bùn, anh nhanh chóng trở thành người giàu có, nhìn có tiềm năng trong mắt người khác. Chị là phụ nữ, gia đình chị không có đàn ông nên bố mẹ chị cũng nhờ vào con rể cả khi có công to việc lớn. Chị cũng chỉ biết dựa vào anh, vì anh coi như là người đàn ông vững chãi trong nhà.
Những người bạn cũ không còn nữa, anh chuyển sang làm ăn với các đối tác giàu có. Nhìn anh chững chạc, nhiều tiền, lại có phong thái chị cũng lấy làm yên tâm. Vì dù sao bố mẹ không có con trai, cũng mong anh gánh vác trọng trách này…
Chị sinh hai con, ba con… cuộc sống của chị cứ lặng lẽ trôi đi như thế. Còn anh, cũng đã hỗ trợ bố mẹ công việc rất nhiều. Anh không còn là anh của ngày trước, ra ngoài nhậu nhẹt, giao du và không cần đến những trách nhiệm làm rể nữa. Từ chuyện ở rể, anh chuyển ra ngoài xây nhà to như biệt thư vì anh đã có tiền. Mọi việc trong nhà, bố mẹ cũng không cáng đáng được vì có tuổi rồi, con rể và con gái lo cả. Chị lại dựa vào anh vì bản thân đi làm cũng đã mệt nhoài. Vả lại, chị là phụ nữ nên không đam mê chuyện kinh doanh cho lắm.
Anh giàu, nhìn anh khác hẳn trước đây. Anh quên thửa ruộng, quên hết tất cả quá khứ của mình. Anh khoác lên mình những bộ đồ sang trọng, bước ra từ xe hơi đúng phong thái của người đàn ông thành đạt.
Bao nhiêu năm, gia đình chị giao mọi quyền hành cho anh, chị cũng tin tưởng chồng hết mực, chỉ đầu tư vào lo cho con cái. Con chị đã lớn cả, đi học đi hành đàng hoàng. Bây giờ, chị đến tuổi nghỉ ngơi thì đùng một cái, chị phát hiện chồng có bồ
Mà bồ không phải một cô, mà là hai cô bồ, ba cô bồ. Người ta gọi điện đến tận nhà chị, đòi tiền với lý do, anh quỵt tiền, không làm đúng như lời hứa. Chị khóc bao nhiêu ngày khi có người đàn bà lạ đưa con đến nhận cha. Mà đứa con ấy, chỉ cần nhìn thôi đã biết đích thị là con anh. Đã lớn lắm rồi, chục tuổi rồi. Vậy tức là, anh có ít nhất 10 năm lăng nhăng bên ngoài, giấu chị…
Chị sụp đổ hoàn toàn. Không thể nào tin nổi người đàn ông chân chất quê mùa ngày nào được bố mẹ chị, được chị nâng đỡ thành giàu sang mà lại phản bội chị trắng trợn như vậy. Khổ tâm hơn, anh còn có vài ba cô bồ cứ liên tục gọi đến cho chị đòi đe dọa, đánh ghen ngược.
Nghe nói, anh đã mua nhà cho cô vợ và con trai riêng của anh. Tức là, cô ta là vợ hai, chỉ không danh chín ngôn thuận, và anh phải có trách nhiệm với họ. Đắng cay thay… Người đàn ông đi lên từ hai bàn tay trắng, được bố mẹ chị trao mọi quyền hành giờ phản bội lại gia đình chị.
Biết vậy, bố chị đã tính đuổi anh ra khỏi nhà, tịch thu lại toàn bộ vì tất cả mọi thứ vẫn đứng tên ông. Nhưng chị đã căn ngăn. Con cái lớn cả rồi, chị không muốn phải tan nát gia đình, con không có bố. Dù sao thì chị cũng có tới 3 đứa con và cũng đã có tuổi rồi, giờ không còn quá bận tâm đến chuyện đó nữa. Bỏ anh, chị cũng không biết sống với ai, nương nhờ vào ai, trông cậy vào ai lo cho con cái mình sau này. Chị đuối sức rồi. Một người phụ nữ hiền lành, chỉ biết hết lòng vì chồng như chị nào đủ dũng cảm để bỏ chồng, để đối diện với thiên hạ.
Chị đành chấp nhận số phận, chấp nhận làm kiếp chung chồng. Nhưng với anh, chị cũng muốn cho anh nhận ra, những của cải mà anh đang có được, chắc chắn sẽ không có quyền sở hữu của anh. Tất cả bố anh đã chuyển sang tên chị, con cái của chị. Sự hào nhoáng bên ngoài kia cũng chỉ là giả tạo. Anh chẳng có tài sản nào hết ngoài những đứa con và sống nương nhờ nhà vợ này.

Nếu anh lấy oán báo ơn thì chị cũng sẽ làm cho anh phải nhận kết cục chát đắng. Bây giờ, bố mẹ chị đã quản rất chặt việc làm ăn của anh và còn thuê một người rất tin cậy để quản lý việc đó, chắc chắn anh không thể nào mang tiền mua nhà, mua xe cho gái được nữa. Anh chỉ có thể sống dưới cái bóng giàu sang mà thôi. Chị biết, việc chị làm như vậy là không nên nhưng vì anh phản bội chị, anh quá đáng thì chị quyết định chỉ cho anh lấy danh đàn ông giàu mà không có một chút của cải nào từ gia đình này hết, kể từ ngày anh công khai ngoại tình.
theo eva

Đi mua quà sinh nhật cho chồng chết lặng khi gặp chồng ngoại tình

Tôi thực sự rất buồn bởi lẽ tôi đã hy sinh quá nhiều cho chồng. Tôi vay mượn tiền để chồng kinh doanh, lo trả nợ cho Anh. Từ khi anh kinh doanh tôi chưa từng nhận được một đồng tiền nào của chồng. Từ khi cưới tôi chưa tùng nhận được món quà nào từ chồng. Vậy mà hôm nay tận mắt tôi chứng kiến chồng và bồ tay trong tay đi mua quà đắt tiền tặng cho nhau.

Tôi và chồng cưới nhau đến nay đã được 7 năm, đến giờ con trai tôi đã được 6 tuổi. Khi cưới nhau, chồng tôi nghèo đến mức không thể mua cho tôi một chiếc nhẫn cưới. Lúc đó, anh làm nhân viên bán hàng còn tôi là một y tá.
Mặc dù vợ chồng tôi không có tiền nhưng cả 2 đều đồng lòng và nhất mực yêu thương nhau. Mỗi ngày, sau giờ làm việc, chúng tôi thường kể cho nhau nhất nhiều chuyện, cùng lập kế hoạch cho một tương lai tốt đẹp.
Năm con trai tôi lên 5 tuổi, chồng tôi bị sa thải. Thấy chồng buồn bã, suy sụp, tôi thấy rất đau lòng dù vẫn cố gắng an ủi anh: “Anh đừng lo. Anh còn có em cơ mà.”
Chồng tôi từ đó hay cáu kỉnh, dễ mất bình tĩnh khi chỉ ở nhà chăm con, làm việc nội trợ. Khi chồng nói muốn mở công ty kinh doanh riêng, tôi đã suy nghĩ và lo lắng rất nhiều. Nhưng cuối cùng, vì tin tưởng chồng, chúng tôi đã thế chấp nhà, vay tiền của họ hàng để anh bắt đầu sự nghiệp riêng.
Bắt đầu từ đó, chồng tôi liên tục lao vào các dự án khởi nghiệp của công ty. Công ty mới thành lập nên thua lỗ nhiều, tôi không ngại vay thêm tiền cho chồng trả nợ.  

Chồng tôi từ đó vùi mình vào những công việc không tên, bữa cơm của 2 vợ chồng tôi từ đó cũng thưa dần. Chúng tôi cũng chẳng có thời gian trò chuyện, tâm sự như nhiều như trước. Đôi khi tôi có cảm giác rằng chúng tôi chỉ là những người xa lạ sống chung dưới một mái nhà.
Gần đây, chồng tôi nói công ty ngày càng có nhiều việc nên anh thường ở lại công ty luôn để làm việc. “Anh đang gặp áp lực rất lớn, em chịu khó chờ anh một thời gian nữa. Đừng lo cho anh.”
Đến hôm nay sinh nhật Anh. Tôi muốn dành một điều bất ngờ cho chồng nên đưa con trai đến siêu thị định mua một chiếc đồng hồ đẹp sang trọng để tặng chồng. Thế nhưng đang say xưa chọn đồng hồ con bất chợt gọi "bố". Tim tôi như ngộp thở trước mắt tôi chồng đang ôm ấp cô gái nóng bỏng họ đang lựa đồ trang sức. Theo phản xạ tự nhiên Anh ta nhìn lên gặp mẹ con tôi. Chồng tôi bối rối và sợ hãi giải thích rằng đây chỉ là em gái cùng công ty đang giúp cô ý lựa đồ  để về ra mắt bố mẹ chồng tương lai.
Anh nghĩ mình đang nói chuyện với một đứa trẻ lên ba là tôi hay sao? Cho dù anh có giải thích có xin lỗi trăm ngàn lần thì tôi nhất quyết không tha thứ.Tôi đưa con về ngoại với lương của mình tôi đủ sức lo kinh tế cho hai mẹ con mà không cần tới Anh.

Mẹ chồng hùa theo con trai đánh con dâu

Mới đây trên mạng xã hội nổi lên clip về cảnh mộ phụ nữ bị chồng đánh giã man. Nhưng đáng lên án hơn nữa là mẹ chồng hùa theo con trai đánh con dâu.

Chị Hải Anh vốn sinh ra trong gia đình nề nếp,chị có công ăn việc làm ổn định . Chồng chị cũng có công việc tạm ổn. Thu nhập hai vợ chồng không cao nhưng cũng đủ đầy so với người dân ở miền quê họ sống.

Thời gian đầu cuộc sống của họ khá hạnh phúc , thế nhưng khi con gái ra đời cũng từ đây những rạn nứt sảy ra. Chồng vắng nhà nhiều hơn, mẹ chồng thì  có vẻ thờ ơ vì cháu đầu không phải cháu trai đích tôn, cộng với những mâu thuẫn nhỏ nhặt khác trong cuộc sống nên thường nói móc máy chị.

Khi con gái ra đời hôn nhân của chị rạn nứt, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng căng thẳng


Mới đây vào đúng ngày sinh nhật của chị , cô bồ công khai ảnh người chồng ăn ngủ với cô ta trên mạng xã hội với những lời lẽ đầy thách thức. Thế rồi có những cuộc khẩu chiến diễn ra trên mạng xã hội. Anh chồng về nhà đã không xin lỗi  vợ thì thôi lại gây sự đánh vỡ một cách giã man. Trong cơn bi cùng bị chồng đánh chị có buột miệng chửi láo. Lúc này mẹ chồng vốn đã không can ngăn con trai mình đánh vợ thì giờ lại nhảy vào đánh con dâu. Sự việc lùm xùm đang khiến dân mạng vô cùng bức xúc. Bởi không những chị Hải Anh có chồng côn đồ khốn nạn mà có một bà mẹ chồng không phải là người.

Hiện tại chị đã bình tâm hơn nhiều. Chị cũng xác định sẽ không khi nào quay lại ngôi nhà đáng sợ ấy nữa. Chị sẽ làm đơn kiện ra tòa ly hôn cũng như nhờ pháp luật can thiệp giải quyết việc mình bị mẹ con họ đánh .

Độc chiêu chọc tức con dâu của mẹ chồng

Có muôn vàn cách tai quái mà nhiều bà mẹ chồng áp dụng để trêu tức con dâu cho bõ ghét.

Tôi và chồng quen nhau khi cùng làm công ty. Dù yêu mến chồng đã lâu nhưng tôi đành ngậm ngùi vì khi đó biết anh đã có người yêu, tình yêu tôi dành cho anh chỉ để trong lòng.Trong thời gian đó, chồng tôi thường xuyên xuất hiện với vẻ mặt buồn bã, quần áo xộc xệch. Thấy anh tôi nghiệp nên tôi đã trò chuyện, an ủi thậm chí đi uống rượu cùng anh.

Chúng tôi đã có những ngày tháng hẹn hò thật lãng mạn và cuối cùng cảm thấy hợp nhau, chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân.
Khi anh đưa tôi về nhà ra mắt, mẹ chồng tỏ ý không thích tôi ra mặt. Theo bà, tôi không đẹp bằng người yêu cũ của anh, điều kiện gia đình của tôi cũng không bằng được cô ấy.
Tôi thấy lòng đau và rất buồn ngay từ buổi gặp đầu tiên với mẹ chồng tương lai nhưng chồng luôn an ủi động viên nói rằng: Mẹ anh vốn hiền lành nên sau này cưới về rồi mẹ cũng sẽ yêu thương tôi.
Ngày cưới của tôi, không biết sao người yêu cũ của anh cũng xuất hiện.
Khi tôi hỏi chồng, anh quả quyết rằng không mời hay nhờ ai mời cô ấy cả. Bỗng mẹ tôi bảo: “Là mẹ mời cái N đấy, nó giờ mẹ coi như con gái. Vừa đẹp người, đẹp nết, tiếc quá!”
mẹ chòng không ưng tôi ra mặt

Cưới nhau được 3 tháng, tôi phát hiện ra mình mang bầu. Tôi nghén nhiều, mệt mỏi không làm được nhiều việc nhà như trước khiến mẹ chồng tôi bực tức ra mặt. Thỉnh thoảng, mẹ chồng tôi lại ca cẩm rằng ngày xưa mẹ chửa 9 tháng vẫn còn nấu nướng, giặt giũ, chạy chợ chẳng thiếu gì, giờ tôi nhàn nhã, ít vận động nên bầu 1 tý đã ốm yếu, mệt mỏi.
Hôm trước khi thấy ra máu, tôi vội vàng đi khám, bác sỹ nói tôi bị động thai nhẹ, cần ở nhà khoảng 1 tuần để dưỡng thai. Mẹ chồng tôi nghe thấy chỉ bĩu môi. Hôm đó, khi tôi đang nằm trên phòng thì thấy mẹ chồng tôi dẫn người yêu cũ của chồng tôi về nhà. Mẹ chồng tôi đon đả mời nước cô gái ấy và còn mời cô ấy ở lại ăn cơm tối.
Bữa tối đó quả là khiến tôi và chồng tôi khó xử. Mẹ chồng tôi liên tục cười nói, khen ngợi cô người yêu cũ của chồng, trong khi coi tôi như “vô hình”.
Mẹ chồng thấy tôi ở đó còn buông những câu nửa đùa nửa thật như: “Này N, con nói thật đi sao ngày xưa con với thằng T lại bỏ nhau vậy. Yêu nhau mấy năm rồi còn bỏ nhau, mẹ buồn vì các con mấy tháng trời.”
Sau bữa cơm, khi tôi đang dọn dẹp, mẹ chồng tôi còn đánh tiếng bảo chồng tôi đưa người yêu cũ của anh ấy về nhưng chồng tôi đã gạt đi và nói để cô ấy tự về.
Tôi dướm nước mắt, đau đớn trong lòng. Chồng tôi khi ấy lao tới hứa rằng đó là lần cuối cùng cô ấy chạm mặt tôi. Tôi cố bình tĩnh vì dù sao cô ý cũng đang là khách.


Cưới xong mẹ chồng đòi giữ tiền lương của con dâu

Dù tôi đã tìm hiểu kỹ về chồng cũng như cân nhắc trước khi quyết định kết hôn. Nhưng tôi không thể ngờ được rằng cuôc hôn nhân của mình lại đoản hậu nhanh như vậy. Chỉ sau 2 tháng kết hôn tôi muốn ly hôn, mặc dù lý do không phải nằm ở chồng.

Tôi có may mắn hơn mấy cô bạn đồng trang lứa, xuất thân từ nông thôn khác là lấy được chồng thành phố, nhà giàu. Hôm cưới tôi, mẹ chồng trao vàng mà cả vùng quê ai cũng phải choáng.
Bố mẹ tôi cũng mát lòng, mát dạ lắm. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình thế mà sướng, được chồng yêu, bố mẹ chồng thương mến.
tôi biết đâu sau 2 tháng mình muốn ly hôn
Tôi ra trường, muốn tìm công việc ổn định xong mới lấy chồng nhưng bên gia đình nhà trai giục quá. Vậy là tôi cưới khi còn chưa có việc.
Lấy nhau về xong, bố mẹ chồng nhờ người quen chạy cho tôi một chân vào công ty khá lớn để làm việc. Lúc đó tôi nghĩ đấy là may mắn. Nhưng tôi đã lầm!
Tháng lương đầu tiên của tôi, vừa về nhà, mẹ chồng chặn trước cửa hỏi luôn: “Tiền lương tháng này của con đâu, đưa đây cho mẹ giữ”. Tôi sững sờ cả người. Mẹ chồng không để tôi nói thêm câu gì, đã chặn luôn:
“Mẹ nói thế này để con hiểu. Con về đây chỉ có 2 bàn tay trắng, không tiền bạc không nghề ngỗng. Việc con làm cũng là do bố mẹ chạy cho. Hơn nữa, đàn bà là phải vì nhà chồng. Thế nên tiền hàng tháng con kiếm được, bố mẹ sẽ giữ.
Hai đứa ở đây với bố mẹ, không mất tiền ở, tiền ăn hàng tháng bố mẹ sẽ lo liệu hết. Chỉ việc yên tâm đi làm. Sau này có con cái ra, bố mẹ cũng sẽ lo cho. Còn việc đám cưới, đám xin, cần thì bảo, mẹ đưa…”
Tôi như người rơi xuống địa ngục sau câu nói của mẹ. Tôi biết ơn gia đình chồng. Tôi không phải loại vô ơn để không biết nhà chồng đã làm những gì cho mình.
Nhưng chúng tôi lớn rồi, chúng tôi có gia đình nhỏ của riêng mình, làm sao có thể sống cảnh ngày ngày đi làm, hàng tháng nộp tiền cho mẹ rồi muốn tiêu gì, mua gì cũng phải ngửa tay xin từng đồng?
Tôi bức xúc nói với chồng thì chồng tôi gạt toẹt đi: “Mẹ có ý tốt thôi. Bố mẹ có tiền, chả cho mình thì thôi chứ ăn chặn của mình làm gì. Em cứ đưa hết cho mẹ, chẳng phải lo nghĩ gì. Cơm có người lo, nhà có người dọn, mọi việc có người tính toán, chỉ yên tâm đi làm, sinh con… thế không sướng hơn à”.
Thật sự quá khó chấp nhận! Tôi chưa thấy ở đâu lại có cảnh như thế. Tôi chẳng thà tự mình đi xin việc dù công việc không tốt bằng cũng còn hơn vì được làm chủ cuộc đời mình. Như thế này tôi sẽ phải sống như một đứa trẻ trong sự kiểm soát của bố mẹ chồng.
Tôi uất ức, không chịu. Nhưng tôi không làm được gì hơn vì mẹ chồng nằng nặc bắt tôi đưa tiền. Tôi phải làm sao đây?
theo eva

Chỉ định ngoại tình để dọa chồng ai ngờ mê mệt tình trẻ

Động cơ ban đầu của chị ngoại tình chỉ nhằm mục đích cho chồng thấy mình còn giá trị trong mắt nhiều người lại bị chồng bỏ bê không quan tâm, không vồ về chăm sóc.

Tôi lấy chồng được 3 năm thì mọi thứ thay đổi. Cứ tưởng, tình cảm vợ chồng ngọt ngào, không có gì chia rẽ. Nhưng mỗi ngày trôi qua tôi luôn có cảm giác mình bị cô đơn trong chính căn nhà của mình.
Được 1 năm đầu, tình yêu ngọt ngào, vợ chồng thường xuyên đi chơi với nhau. Nhưng lâu dần, anh lao vào công việc bận bịu tối ngày. Nhất là sau khi tôi sinh con, chồng càng lạnh nhạt. Chẳng hiểu sao đàn ông lại như vậy, tôi cũng không lý giải được.
Anh cứ kiếm cớ bạn việc nên từ chối các cuộc đi chơi chung. Anh bảo: “Em thích đi thì cứ đi nhé, anh đưa tiền cho”. Tôi đâu cần tiền của anh, tôi cần là anh, người đàn ông tôi yêu ở bên cạnh tôi.
Từ lúc hai vợ chồng có con, anh thường làm nhiều với lý do kiếm tiền cho vợ con. Tôi cũng biết ơn chồng vì anh chưa từng khiến tôi thiếu thốn thứ gì về vật chất. Nhưng người phụ nữ sau sinh sẽ càng cảm thấy buồn, tẻ nhạt nếu không nhận được sự quan tâm của chồng.
Tôi đã cố gắng thay đổi mình, từ việc nấu nướng đến ăn uống mà vẫn không có kết quả. Gần đây nhất là ngày sinh nhật tôi, anh cũng quên. Tôi đã buồn và khóc hết nước mắt.
Có góp ý với chồng thì anh chỉ à ơi “Ôi dào, em cứ nhiều chuyện. Lãng mạn làm gì, chẳng thấy mấy người hay nói đạo lý, hay lãng mạn thì sớm bỏ nhau đó hay sao?”.
Đó chỉ là lý lẽ của anh chứ có người phụ nữ nào mà không lãng mạn. Nhất là ngày có con, vì con hay dậy đêm nên chúng tôi không ngủ chung giường. Anh nằm dưới đệm, tôi và con nằm ở trên. Tình cảm cũng ngày càng xa cách từ đó. Góp ý mà chồng nghe thì tôi đã vui, đằng này…

Buồn chán, tôi tìm niềm vui bên bạn bè. Nghe người này người kia nói được chồng chiều chuộng, quan tâm mà tôi thấy thèm. Tôi quyết định ngoại tình chỉ nhằm đe dọa chồng.
Qua mai mối, tôi có quen một chàng trai trẻ, kém tôi 3 tuổi. Tôi định bụng sẽ mượn người đàn ông này cho chồng ghen tuông và tức tối, yêu vợ hơn. Tôi lao vào cuộc tình với trai trẻ như một cơn gió. Tối tối hẹn cà phê, thi thoảng ra ngoài mất hút cho chồng ghen.
Tôi hay chi trả các vụ ăn chơi cùng bạn. Nhưng, cho đến một ngày, tôi phát hiện, mình đã phải lòng chàng trai ấy.
Cậu ta nhận tiền của tôi nhưng lại yêu thương tôi, quan tâm tôi hết mực, chiều chuộng tôi như bà hoàng. Cậu ta nói yêu tôi thật lòng, vì thú thực, so về ngoại hình, tôi chẳng thua mấy cô gái trẻ. Người đàn ông ấy cũng đã từng đổ vỡ một lần và giờ gặp được tôi, muốn được ở bên tôi, được làm chồng của tôi.
Năm lần bảy lượt tôi sợ hãi, từ chối rồi cố tìm cách trốn chạy khi chồng chưa phát hiện ra sự thật. Tôi sợ mình sẽ sa ngã. Nhưng càng chạy thì cậu ta càng săn lùng tôi, tìm tôi và van xin tôi cho cậu ta được ở bên tôi.
Thật không ngờ lại có người con trai yêu tôi nhiều như vậy, trong khi chồng tôi thì…
Vì mù quáng, tôi đã lao vào cuộc tình ấy và cũng si mê người đàn ông trẻ mê mệt. Tôi đã không còn nhớ mình là vợ, là mẹ. Tôi đi làm về khuya, thuê người giúp việc, giao con cho họ và cả việc cơm nước của chồng họ cũng lo.
Tôi không quan tâm chồng nghĩ gì. Vì anh cũng không đoái hoài gì tới tôi. Thấy vợ đi suốt, anh chỉ hỏi “Dạo này em bận thế à?” càng khiến tôi tức điên lên.
Tôi đã bỏ bê gia đình, con cái để chạy theo tình nhân trẻ và thực sự đang sống những ngày tháng vừa hạnh phúc vừa lo sợ. Tôi biết, mình làm vậy là hư hỏng. Nhưng bản thân không thể dừng lại.
Chồng lại vô tâm, hờ hứng, khiến tôi càng không muốn ở bên cạnh anh. Giá như anh có được một câu ngọt ngào, tình cảm, anh quan tâm tôi một chút thì có thể mọi chuyện đã không ra nông nỗi này. 
Theo eva

Chung giường ba năm chồng chỉ coi tôi là em gái

Chung sống với nhau ba năm nhưng tôi không có được tình cảm của chồng. Cho dù, cùng giường chồng vẫn chỉ coi tôi như em gái. Tôi muốn chia tay vì cũng chưa có con cái gì.

Ngày yêu anh, anh luôn nói giữ gìn cho tôi, tôi còn tự hào cho rằng, anh là người đàn ông nghiêm túc. Tôi tin, vì tôi mà anh mới làm vậy và cũng chờ đợi tới ngày tân hôn.
Nhưng đêm tân hôn của tôi qua nhanh chóng vánh, tôi chưa còn cảm nhận được hết sự ngọt ngào của tình yêu, của ngày đầu làm vợ thì đã chấm dứt. Anh nói, anh xin lỗi tôi vì anh chỉ có thế. Tôi thất vọng khi chồng tỏ ra yếu sinh lý, bất lực…
Anh và tôi đúng là chỉ như anh trai, em gái. Anh coi tôi không khác gì em gái của anh, không hơn không kém. Vẫn quan tâm tôi nhưng đúng là sự quan tâm của người anh trai thực sự. 
Cũng chính từ đó, những ngày tháng đen tối của tôi bắt đầu. Lúc nào anh cũng nói anh không có sức, anh không thể làm gì khác, rồi anh sẽ uống thuốc, tẩm bổ.
Tôi mua cho anh nhiều thứ, để anh
Hơn 3 năm sống với chồng, tôi câm nín, ngậm đắng nuốt cay chấp nhận sự thật này. Có lúc tôi muốn bỏ chồng vì bên anh tôi nào cảm thấy một ngày vui. Nhưng tôi cứ giả vờ như không biết, giả vờ che đậy bằng bộ mặt hạnh phúc giả tạo. Ngay bố mẹ tôi cũng không biết gì, bố mẹ anh thì càng không. Họ còn trách cứ tại sao tôi không có con…

Được bố mẹ chồng yêu quý như con gái trong nhà, được cưng nựng nhưng với tôi, chồng không tốt, không yêu thì chẳng có ý nghĩ gì. Có lúc tôi nghĩ, hay anh lấy tôi vì gia đình tôi khá giả? Tôi không thể thoát khỏi suy nghĩ, rốt cuộc anh lấy tôi vì mục đích gì…
có thể làm tròn trách nhiệm của người chồng,người đàn ông, để chúng tôi có thể có con nhưng tất cả đều vô dụng. Anh đều nói anh không có khả năng khiến tôi có con, anh bất lực…
Hơn 3 năm trôi qua, tôi cố gắng sống với người chồng bất lực, đến khi tôi đã cạn kiệt sinh khí, quyết định ly hôn thì một ngày tôi đọc được cuốn nhật kí cũ nát anh cất kĩ trong tủ quần áo, chôn vào tận phía sâu bên trong.
Tôi lặng người khi biết được chuyện tình yêu lâm ly bi đát của anh với người cũ. Người con gái đó đã mất trước khi anh quen tôi. Và nghe đâu, khi anh quen tôi, họ vẫn chưa thực sự chia tay nhau. Anh cho rằng, việc anh quen tôi chính là lỗi lầm khiến cô ấy gặp tai nạn.
Và cũng chính từ ngày đó, anh quyết định lấy tôi để trả thù bản thân, cũng là trả thù tôi đã khiến tình yêu của anh tan vỡ. Có lẽ, anh còn yêu người ấy quá nhiều, cũng vì hận tôi nên bây giờ, anh mới cho tôi làm bình phong và đối xử với tôi như kẻ tù tội.
Thật là đê tiện, vô liêm sỉ. Hóa ra, anh không bất lực, anh cũng hoàn toàn có khả năng có con. Chỉ là, ở bên cạnh tôi, anh bị ám ảnh vì nhớ người cũ. Ở bên cạnh tôi, anh luôn hận trong lòng và muốn trả thù tôi.
Vậy thì anh đã đạt được mục đích rồi đó. 3 năm sống với người chồng bất lực, còn nhẫn tâm làm tôi khổ sở thế này là cái giá quá đắt anh trả cho tôi, anh đã hoàn toàn có thể buông tha tôi rồi. Nhưng nghĩ cho cùng, tôi có tội gì? Cái tội của tôi là yêu anh mù quáng, lấy anh làm chồng?
Tôi vô can trong sự ra đi của người cũ của anh. Đó là chuyện của anh, là lỗi lầm do anh, đâu phải do tôi. Tôi còn chưa từng biết anh đã có người yêu cũ. Tại sao anh lại gieo tiếng ác lên tôi, lại bắt tôi phải nhận hết nỗi đau này?
Người như anh có xứng để một người phụ nữ đã hi sinh vì anh, một người đang ở đây khóc lóc, chịu khổ cùng cực. Anh đúng là gã đàn ông bỉ ổi, đê tiện. Cả đời này, anh sẽ không được hạnh phúc vì những gì anh đã đối xử với tôi và kể cả với người cũ đã khuất của anh.

Bỏ về nhà mẹ đẻ mấy tháng lên chồng có vợ mới

Lấy chồng với nhiều người như một canh bạc.Ván bạc ý có thể may mắn thắng nhưng cũng có thể thất bại nặng nề. Và tôi là một kẻ chơi nhận ván bài thua đó một cách cay đắng.
Vốn chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bỏ chồng, nhưng lại bị chồng bỏ một cách trắng trợn, nghĩ lại vẫn đầy căm hờn.
Ngày về nhà chồng, tôi mới biết, cuộc sống của tôi ở nhà anh giống như người giúp việc chứ không giống một người vợ, một người con dâu bình thường. Chỉ ước mơ có cuộc sống giống như bao người khác mà với tôi, đó cũng là điều xa xỉ.
Nhà chồng có một xưởng chế biến thức ăn gia súc, thuê tận 10 nhân công. Và mỗi ngày, công việc của tôi lặp đi lặp lại là nấu cơm cho hơn chục nhân khẩu, dọn rửa bát trong nhà. Cả ngày chỉ quanh quẩn như thế đã hết ngày, luôn tay luôn chân không hết việc. Nhưng công việc chẳng như người ta, công việc giống như một người giúp việc lại không hề được nhận một đồng lương nào. Bát vừa rửa xong, xuống bếp, bát bẩn đã chất đống. Tôi cảm thấy chán nản, mệt mỏi khi suốt ngày phải cắm mặt vào bếp, cắm mặt vào bồn rửa bát.
Người phụ nữ như tôi chỉ mong có chút thời gian để nghỉ ngơi, thảnh thơi cũng không được một phút. Tôi cảm thấy bất lực với cuộc sống đó, muốn buông xuôi tất cả. Sự mệt mỏi lên đến tận cùng chính là ngày tôi quyết định bỏ về nhà mẹ đẻ một thời gian với hi vọng được nghỉ ngơi. Khi đó, con gái tôi vẫn còn nhỏ nên muốn cho cháu về bà ngoại cho thảnh thơi.
Thời gian đó, anh có về nhà mẹ vợ tìm tôi một lần nhưng mẹ tôi cố ý giữ tôi lại, muốn tôi ở nhà bà một thời gian rồi sẽ về. Căn bản, tôi muốn được thảnh thơi một chút, muốn thoát khỏi bếp núc, bát đũa… Giá như anh có thể hiểu, có thể thuê người làm những việc đó để vợ được nghỉ ngơi thì tốt biết bao nhiêu.

Nhưng gia đình anh nào thấu cho tôi, bố mẹ anh cũng vậy, chỉ muốn tôi làm tròn trách nhiệm của người vợ là dọn dẹp, nấu nướng, phục vụ công nhân công xưởng mà không hề nghĩ, thuê một người làm để trả lương cho người ta. Tôi còn bận con cái, cũng phải đảm bảo cuộc sống của mình chứ đâu thể ngày ngày cắm mặt như một người làm công cố định mà không có một đồng lương. Tôi không phải thoái thác trách nhiệm, tôi cũng sẽ đóng góp thời gian giúp chồng nhưng không phải là tất cả thời gian như thế…
Chỉ là, cuộc sống không như ý, chồng vô tâm, không quan tâm tới mẹ con tôi. Ngày anh về nhà tìm tôi, tôi không về, vài tháng sau tôi biết tin anh có vợ. Tôi lặng người không tin vào tai mình khi hay tin, anh cưới vợ mới. Có lẽ, anh nghĩ tôi bỏ về nhà mẹ mà không quay về gia đình anh, tức là đã khước từ trách nhiệm làm dâu, làm vợ. Tôi buồn vô hạn. Thật sự không thể nào hiểu nổi, tại sao anh lại cưới vợ mới nhanh chóng như thế. Anh định biến tôi thành cảnh bà mẹ đơn thân? Còn con anh thì sao?
Người ngoài nói mẹ tôi dại, tôi dại dột vì bỏ nhà anh về nhà mẹ để bây giờ nhận kết cục cay đắng. Hận thật đấy, cay đắng thật đấy, nhưng tôi không thể tưởng tượng ra trường hợp anh lại có thể bỏ vợ con đi lấy vợ mới? Chua chát thay!
Tình nghĩa cũng đến thế thôi, người ta không chút tình với mình rũ bỏ vợ như thay một chiếc áo, tôi ngậm ngùi và căm phẫn xong cũng chấp nhận sống vui vẻ để nuôi dạy con cho tốt và tìm tương lai riêng cho mình.
Theo eva

6 Dấu hiệu điển hình báo hiệu chồng ngoại tình

Có nhiều chị em mặc dù chồng ngoại tình tới cả vài năm không phát hiện ra? Liệu những chị vợ đó quá khờ khạo hay chồng che đậy quá tinh vi?

6 Dấu hiệu dưới đây cho thấy chồng đang ngoại tình, Chị em nào cũng nên biết:

“Anh yêu em, nhưng…”
Có phải đây là câu nói bạn thường được nghe từ chồng? Nếu đã là tình yêu, sẽ không có “nhưng” đi kèm ngay sau đó.
Nếu anh ấy thường xuyên nói với bạn những điều kiểu như: “Anh yêu em nhưng anh muốn em phải mặc đẹp hơn”; “Anh yêu em, nhưng giá mà em xinh hơn một chút”… đó là một dấu hiệu xấu. Tình yêu không có điều kiện với những thứ nhỏ nhặt như thế.

Rõ ràng anh ấy đang có những mục tiêu khác ở một người phụ nữ lí tưởng mà anh ta tìm kiếm chứ không phải là vợ. Và khi thấy vợ không được như mong đợi, anh ta hẳn đang có một “ai đó” bên ngoài.
Không chia sẻ với vợ về những điều quan trọng
Các nhà nghiên cứu tâm lí kết luận rằng, sự thiếu chung thủy bắt đầu được thể hiện qua việc rút lui trong tình cảm.
Trước những sự việc quan trọng của cuộc sống như chuyển việc, đầu tư một khoản tiền để kinh doanh… anh ấy đều không nói với vợ. Điều này cho thấy anh ấy không sẵn lòng và cảm thấy cần bạn. Những lời bạn nói, suy nghĩ và quan điểm của bạn với anh ấy cũng không còn quan trọng nữa.
Xem nội dung khiêu dâm
Tất nhiên, đàn ông có nhu cầu trong “chuyện ấy” nhiều hơn so với phụ nữ. Nó sẽ là không có gì đặc biệt nếu như cả hai vợ chồng “đổi gió” bằng cách đó.
Ngược lại, nếu anh ấy thờ ơ việc gần gũi vợ nhưng lại lao vào những nội dung khiêu dâm thì đó là dấu hiệu rất rõ ràng cho việc anh ấy không chung thủy với vợ. Anh ấy muốn và khao khát một ai đó nhiều hơn ở vợ.
Hoặc, anh ấy chỉ đến bên vợ để thỏa mãn nhu cầu bản năng, còn lại không có bất cứ sự quan tâm, yêu thương nào. Đó cũng là dấu hiệu của một cuộc hôn nhân đang có những hiểm họa.
Bắt bạn sống với tiêu chuẩn giống như người phụ nữ khác
Anh ta thường xuyên so sánh bạn với cô đồng nghiệp, với chị hàng xóm, với người bạn học năm xưa… và để khẳng định một điều rằng bạn kém xa họ.
Khi một người đàn ông luôn cảm thấy vợ mình chẳng tốt bằng những người phụ nữ xung quanh, anh ta sẽ luôn có xu hướng tìm một người phụ nữ khác giống như mong đợi của anh ta.
Phòng thủ khi bạn tình cờ hỏi kế hoạch của anh ấy
Nếu như chồng bạn luôn đặt chế độ cảnh giác với vợ thì đó là một dấu hiệu chứng tỏ anh ấy đang có mối quan hệ mập mờ bên ngoài.
Bất cứ khi nào bạn hỏi về kế hoạch của chồng kiểu như: "Chiều nay anh đi đâu em gọi không được?" hay "Sáng mai anh làm gì?"... anh ta đều giật mình thon thót và tìm cách lảng tránh. Đó là một dấu hiệu mà bạn không thể bỏ qua.
Coi trọng bạn bè hơn gia đình
Anh ta luôn sẵn sàng đi nhậu với bạn bè trong khi bạn muốn có một bữa tối ấp cúng đoàn tụ cả gia đình. Với anh ta, gia đình luôn là thứ yếu mà anh ta sẵn sàng từ chối để lao vào những cuộc vui khác.
Người đàn ông như thế có xu hướng ngoại tình rất cao bởi gia đình không nằm trong sự ưu tiên của anh ta, không phải là thứ anh ta coi trọng.
Chỉ cần tinh ý và dựa vào linh cảm người vợ bạn sẽ biết chồng mình có ngoại tình hay không, lúc này thuê thám tử theo dõi ngoại tình mới chắc chắn không mất tiền oan vì nghi ngờ chồng vu vơ ghen bóng ghen gió.


Mọi người chửi khi thấy tôi đòi ly hôn chồng

Chồng tôi hoàn hảo trong mắt những người xung quanh. Chồng tôi đẹp trai, con nhà giầu có địa vị để kiếm tiền. Chính vì thế mọi người nói tôi chuột xa chĩnh gạo không biết đường mà hưởng.

Khi tôi đưa tờ đơn ly hôn, cả nhà ngoại lao vào chửi bới bảo tôi dại, bảo tôi quen cái thói được chiều chuộng nên giờ bắt bẻ chồng. Tôi chỉ biết câm nín.
Có ai hiểu được, chồng tôi hoàn hảo nhưng cái thứ bình thường nhất để dành cho vợ là thời gian anh cũng không có. Lấy chồng mà như độc thân thì chồng hoàn hảo để làm gì? 
Chồng tôi hoàn hảo, đúng là thế! Anh cao 1m8, gương mặt điển trai như diễn viên. Hồi còn yêu nhau có biết bao cô lao vào anh như thiêu thân lao vào lửa. Thậm chí nhiều cô con nhà giàu, sẵn sàng vung tiền để mua chuộc nhưng anh không màng.
Ở tuổi 30, anh giữ vị trí quan trọng trong một công ty nước ngoài. Lương tháng của chồng tôi tính bằng ngoại tệ. Anh tự mua được nhà, mua được ô tô.
Đó là những thứ bề ngoài, còn tính cách, anh cũng rất tốt. Chồng tôi sống tình cảm, đặc biệt quý bên nhà vợ. Không chỉ ngày lễ, ngày tết hay dịp đặc biệt, ngày bình thường anh cũng hay mua quà, đặt hàng qua mạng gửi về tặng tôi, tặng cả gia đình tôi.
Bên ngoại nhà tôi thích anh lắm. Anh lúc nào cũng ăn nói nhã nhặn hiền lành tử tế, không phải cậy nhiều tiền mà khinh người.
Thậm chí, đến hàng xóm nhà tôi cũng phải thích anh. Ai cũng bảo chồng tôi tốt bụng, sống nhân đức, lấy được người như anh là phải tu mấy kiếp....
Vậy đấy một người chồng hoàn hảo như thế mà giờ tôi đơn phương xin ly hôn. Có ai biết được rằng, sống bên một người chồng hoàn hảo tôi gần như phụ nữ cô độc.
Ngay đêm tân hôn tôi hồi hộp và háo hức được trải qua giây phút hạnh phúc bên chồng, vậy mà, tôi phải đối diện với cảnh chồng lăn ra ngủ để lấy sức sáng sớm hôm sau… đi công tác.
Lần đó, chồng tôi đi cả tháng mới về, chúng tôi mới có một đêm tân hôn đúng nghĩa. Tôi phải giấu kín vì cảm thấy quá xấu hổ với việc này.
Nhưng đó chưa là tất cả. Những năm tháng sau đó, tôi có chồng mà sống vò võ một mình như quả phụ. Một năm tôi gặp chồng bên ngoài đời chắc đếm trên đầu ngón tay, còn lại toàn gọi điện, chat trên mạng.
Những lần anh về thì hôm nào anh cũng đi làm tới tối miết. Về tới phòng anh lăn ra ngủ. Tôi muốn trò chuyện, muốn ôm lấy chồng cũng khó vì anh đã ngủ tự lúc nào.
Hơn 3 năm làm vợ, tôi sống như một cô nàng độc thân. Anh tối ngày đi làm, đi công tác rồi gặp gỡ bạn bè. Tôi mong có những thời khắc riêng tư của vợ chồng cũng không có. Tôi phải san sẻ chồng mình quá nhiều cho công việc.
Thử hỏi, một người đàn bà đang ở độ tuổi thanh xuân nhất, bị gò bó trong danh phận đàn bà có chồng nhưng phải sống cô đơn vò võ một mình sẽ cảm thấy thế nào?
Vậy là mặc kệ có chồng hoàn hảo, tôi ngoại tình. Gã đàn ông tôi cặp kè là một cậu em kém tôi tới 4 tuổi. Cậu ta chẳng có nhan sắc, đang đi làm thuê tháng vài triệu bạc.

Tôi tin chắc, có ai đó mà biết tôi ngoại tình với người như thế thì họ sẽ cười vào mặt tôi hoặc bảo tôi bị điên thì mới như vậy, vì chồng tôi có đủ mọi thứ mà tôi còn phản bội.
Nhưng ai biết được rằng, chồng tôi hoàn hảo mà lại chẳng có thời gian cho tôi. Ở bên nhân tình trẻ, tôi được vỗ về, an ủi mỗi khi buồn.
Chẳng cần cậu ta phải có nhiều tiền, cũng chẳng cần cậu ta giàu có, điều quan trọng là mỗi khi tôi cần, cậu ta luôn ở bên để khiến cho tôi vui. Tôi thấy mình bớt cô độc nhờ có người tình
Tôi ngoại tình 2 năm thì chồng biết. Anh ở xa gọi điện về hỏi tôi thực hư, tôi thừa nhận. Anh im lặng và nói: “Anh mong em nghĩ lại. Giờ anh rất bận, hi vọng khi anh về em sẽ tự biết cái sai của mình và dừng lại. Anh sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra”.
Hơn 1 tháng trôi qua… Tôi không gặp người tình, người mà tôi mong đợi là chồng. Tôi mong anh về để giải quyết chuyện hai đứa, để được nghe anh mắng chửi. Nhưng lần nào tôi điện, chồng cũng quá bận. Anh bảo tôi quên mọi chuyện đi và sống tốt lên là được.
Nhưng… giờ tôi không muốn nữa. Tôi viết đơn ly hôn và kí sẵn. Chồng có thể tha thứ cho sai lầm của tôi, chính tôi mới không thể tha thứ cho sự bận rộn hoàn hảo của anh. Tôi không muốn vò võ chờ chồng thêm nữa. 
Theo eva
Hotline 24/7: 0977295233